Sứ Điệp của ĐGH Bênêđictô XVI
nhân Ngày Giới Trẻ 2007

 

Chúa nhật Lễ Lá, 01.04.2007

Chủ đề của ĐHGT-2007:

”Như Thầy đã yêu thương các con,
các con cũng hãy yêu thương nhau”

(Ga 13:34)

Cũng như năm ngoái, Ngày Quốc Tế giới trẻ thứ 22 sẽ được cử hành ở cấp giáo phận, đồng thời cũng là một giai đoạn để tiến tới Ngày Quốc Tế giới trẻ cấp hoàn vũ sẽ được cử hành vào trung tuần tháng 7.2008 tại thành phố Sydney bên Úc.

Hôm 05.2.2007, Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã công số sứ điệp của ĐTC Biển Đức 16 nhân ngày Quốc Tế giới trẻ sắp tới. Sau đây là bản dịch nguyên văn sứ điệp của ĐTC:

Hỡi những người trẻ thân mến,

Nhân dịp Ngày Quốc Tế Giới Trẻ lần thứ 22 sẽ được cử hành tại các giáo phận vào Chúa Nhật Lễ Lá tới đây, cha muốn đề nghị các con suy niệm về lời Chúa Giêsu: ”Như Thầy đã yêu thương các con, các con cũng hãy yêu thương nhau” (Ga 13,34).

Có thể yêu thương hay không?

Mọi người đều cảm thấy muốn yêu và được yêu. Nhưng yêu thật là khó dường nào, bao nhiêu lầm lẫn và thất bại xảy ra trong tình yêu! Thậm chí có người đi tới độ nghi ngờ không biết tình yêu là điều có thể hay không. Nhưng nếu những khiếm khuyết về tình cảm hoặc những vụ thất tình có thể khiến cho người ta nghĩ rằng yêu là một ảo tưởng, là một giấc mơ không thể đạt tới được, phải chăng vì thế mà ta phải cam chịu sao? Không! Tình yêu là điều có thể và mục đích sứ điệp này của cha là để góp phần khơi dậy nơi mỗi người trong các con, là tương lai và niềm hy vọng của nhân loại, niềm tín thác nơi tình yêu chân thực, chung thủy và mạnh mẽ; một tình yêu mang lại an bình và hoan lạc; một tình yêu nối kết con người, làm cho họ cảm thấy tự do trong niềm tôn trọng lẫn nhau. Vậy bây giờ các con hãy để cha cùng đi với các con trong một cuộc hành trình qua ba giai đoạn để ”khám phá” tình yêu.

Thiên Chúa, nguồn mạch tình yêu

Giai đoạn thứ nhất liên quan đến nguồn mạch tình yêu chân thực, nguồn mạch duy nhất, đó là Thiên CHúa. Thánh Gioan đã nêu rõ điều này khi quả quyết rằng ”Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,8.16); Về điểm này, Thánh Nhân không chỉ muốn nói rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta, nhưng ngài còn nói chính bản tính của Thiên Chúa là tình yêu. Ở đây chúng ta đứng trước mạc khải sáng ngời nhất về nguồn mạch tình yêu là mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi: trong Thiên Chúa, duy nhất và Ba Ngôi, có một sự trao đổi yêu thương vĩnh cửu giữa Ngôi Cha và Ngôi Con, và tình yêu này không phải là một năng lực hay một tình cảm, nhưng là một Ngôi Vị, là Chúa Thánh Thần.

Thập giá Chúa Kitô biểu lộ hoàn toàn tình yêu của Thiên Chúa

Thiên Chúa - Tình Yêu tự biểu lộ cho chúng ta như thế nào? Ở đây chúng ta bước sang giai đoạn thứ hai trong hành trình của chúng ta. Cho dù trong việc sáng tạo đã có những dấu hiệu rõ ràng về tình yêu của Thiên Chúa, nhưng mạc khải trọn vẹn về mầu nhiệm thâm sâu của Thiên Chúa diễn ra trong sự Nhập Thể, khi chính Thiên Chúa làm người. Trong Đức Kitô, là Thiên Chúa thật và là Người thật, chúng ta đã nhận ra tình yêu trong mọi chiều kích. Thực vậy, như cha đã viết trong Thông Điệp ”Deus caritas es” (Thiên Chúa là tình yêu), ”sự mới mẻ đích thực của Tân Ước không hệ tại những ý tưởng mới, nhưng nơi chính con người của Đức Kitô, Đấng cụ thể hóa những ý niệm - một điều thực chưa hề nghe nói” (số 12). Sự biểu lộ tình yêu Thiên Chúa thật là trọn vẹn và hoàn hảo trên Thập Giá, nơi mà - như thánh Phaolô quả quyết, ”Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu đích thực của Ngài đối với chúng ta, vì trong khi chúng ta còn là kẻ tội lỗi, Đức Kitô đã chết vì chúng ta” (Rm 5,8). Vì thế, mỗi người trong chúng ta có thể nói mà không sợ sai lầm rằng: ”Chúa Kitô đã yêu thương và hiến mạng vì tôi” (cf Eph 5,2). Được cứu chuộc nhờ máu của Chúa, không một nhân mạng nào là vô ích hoặc kém giá trị, vì tất cả chúng ta đều được Chúa đích thân yêu thương bằng một tình yêu say mê và chung thủy, một tình yêu vô biên. Trái lại, Thập Giá, sự điên rồ đối với thế gian, cớ vấp phạm đối với nhiều tín hữu, chính là ”sự khôn ngoan của Thiên Chúa” đối với tất cả những ai để cho Thập Giá đánh động tận thâm tâm họ, ”vì đều điên dại của Thiên Chúa vẫn khôn ngoan hơn loài người, và điều yếu đuối của Thiên Chúa vẫn mạnh hơn loài người” (cf 1 Cor 1,24-25). Đúng ra, Đấng Chịu Đóng Đanh, sau khi sống lại, vẫn luôn mang dấu hiệu cuộc khổ nạn của Ngài, Ngài đưa ra ánh sáng những ”giả mạo” và gian dối về Thiên Chúa, là những điều đầy bạo lực, thù hận và loại trừ. Chúa Kitô là Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần thế và loại bỏ oán thù khỏi tâm hồn con người. Cuộc ”cách mạng” đích thực của Ngài chính là tình yêu.

Yêu thương tha nhân như Chúa Kitô đã yêu thương chúng ta

Và đây là giai đoạn thứ ba trong cuộc suy tư của chúng ta. Trên thập giá Chúa Kitô kêu lên ”Ta khát” (Ga 19,28): qua đó Ngài biểu lộ lòng khát khao nồng nhiệt yêu mến và muốn được mỗi người chúng ta yêu mến. Chỉ khi nào chúng ta thấu hiểu được chiều sâu và cường độ của mầu nhiệm ấy, chúng ta mới ý thức được sự cần thiết và cấp bách phải yêu mến ”như” chính Chúa đã yêu thương chúng ta. Điều này bao hàm nghĩa vụ, nếu cần, phải hiến mạng sống mình vì anh chị em được nâng đỡ bằng tình yêu mến Chúa. Trong Cựu Ước, Thiên Chúa đã dạy: ”Ngươi hãy yến mến tha nhân như bản thân mình” (Lv 19,18), nhưng sự mới mẻ của Chúa Kitô hệ tại yêu như Chúa đã yêu thương chúng ta, nghĩa là yêu tất cả mọi người, không phận biệt ai, yêu cả kẻ thù, ”cho đến cùng” (cf Ga 13,1).

Chứng nhân về tình yêu của Chúa Kitô

Giờ đây cha muốn dừng lại ba lãnh vực của đời sống thường nhật, trong đó, hỡi những người trẻ quí mến, các con đặc biệt được kêu gọi biểu lộ tình yêu Thiên Chúa. Lãnh vực đầu tiên là Giáo Hội, là gia đình thiêng liêng của chúng ta, gồm tất cả các môn đệ Chúa Kitô. Nhớ lời Chúa dạy: ”Do điều này mọi người biết các con là môn đệ Thầy, nếu các con yêu thương nhau” (Ga 13,35), với lòng hăng hái và bác ái, các con hãy nâng đỡ các hoạt động của giáo xứ, cộng đoàn, các phong trào Giáo Hội và các nhóm bạn trẻ mà các con tham gia. Các con hãy chuyên cần trong việc tìm kiếm thiện ích cho tha nhân, trung thành với những điều đã cam kết. Các con đừng do dự vui mừng từ khước một vài thú tiêu khiển, hãy vui lòng chấp nhận những hy sinh cần thiết, hãy làm chứng về tình yêu trung thành của các con đối với Chúa Giêsu bằng cách loan báo Tin Mừng của Ngài đặc biệt nơi các bạn đồng lứa.

Chuẩn bị tương lai

Lãnh vực thứ hai trong đó các con được mời gọi biểu lộ tình yêu và tăng trưởng trong tình yêu, là sự chuẩn bị cho tương lai đang chờ đón các con. Nếu các con là những người đính hôn, Thiên Chúa đang có một dự phóng tình yêu cho tương lai hôn nhân và gia đình của các con, vì thế điều thiết yếu là các con khám phá dự phóng ấy với sự giúp đỡ của Giáo Hội, không để cho mình bị thành kiến thông thường nơi nhiều người nghĩ rằng Kitô giáo, với những giới răn và luật cấm, đang đặt những chướng ngại cho niềm vui của tình yêu và đặc biệt ngăn cản không cho các con vui hưởng trọn vẹn hạnh phúc mà người nam và người nữ tìm kiếm trong tình yêu của họ đối với nhau. Tình yêu của người nam và người nữ là nguồn gốc gia đình nhân loại và hôn nhân giữa một người nam và một người nữ có nền tảng ở trong ý định nguyên thủy của Thiên Chúa (cf Kn 2,18-25). Học yêu thương nhau như lứa đôi là một con đường tuyệt vời, nhưng nó cũng đòi phải tập luyện kỹ lưỡng. Thời kỳ đính hôn, rất quan trọng để xây dựng lứa đôi, là thời gian chờ đợi và chuẩn bị, thời kỳ này cần được sống trong sự khiết tịnh về cử chỉ và lời nói. Điều này giúp trưởng thành trong tình yêu, trong sự ân cần săn sóc và quan tâm đối với người bạn mình; nó giúp tự chủ, phát triển sự tôn trọng người bạn, đó là những đặc bính của một tình yêu chân thực không tìm cách thỏa mãn mình trước tiên hoặc tìm an sinh riêng cho mình. Trong kinh nguyện chung, các con hãy xin Chúa gìn giữ và gia tăng tình yêu của các con, thanh tẩy nó khỏi mọi ích kỷ. Các con đừng do dự trong việc quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa, vì hôn nhân Kitô giáo là một ơn gọi đích thực trong Giáo Hội. Cũng vậy, hỡi những người trẻ nam nữ, các con hãy sẵn sàng thưa ”xin vâng” nếu Chúa gọi các con theo Ngài trên con đường linh mục thừa tác hoặc trong đời thánh hiến. Tấm gương của các con sẽ là một khích lệ cho nhiều người khác đồng lứa tuổi với các con, họ đang tìm kiếm hạnh phúc đích thực.

Tăng trưởng trong tình yêu mỗi ngày

Lãnh vực thứ ba của sự dấn thân tình yêu chính là lãnh vực của đời sống thường nhật với các quan hệ đa diện của nó. Cha đặc biệt nhắc tới gia đình, trường học, công việc làm và thời giờ rảnh rỗi. Hỡi những người trẻ quí mến, hãy vun trồng những tài năng của các con, không phải chỉ để chiếm một địa vị xã hội, nhưng còn để giúp tha nhân ”tăng trưởng”. Hãy phát triển các khả năng của các con, không những để cạnh tranh và sản xuất nhiều hơn, nhưng để trở thành ”những chứng nhân bác ái”. Cùng với sự huấn luyện về nghề nghiệp, các con hãy cố gắng thủ đắc những kiến thức tôn giáo hữu ích để có thể thi hành sứ mạng của các con trong tinh thần trách nhiệm. Đặc biệt, cha mời gọi các con hãy đào sâu đạo lý xã hội của Hội Thánh, vì từ những nguyên tắc của đạo lý này hoạt động của các con giữa lòng thế giới sẽ được gợi hứng và soi sáng. Xin Chúa Thánh Linh giúp các con có những sáng kiến trong đức bác ái, kiên trì trong những gì mình đã cam kết dấn thân, táo bạo trong các sáng kiến của các con, để có thể góp phần xây dựng nền ”văn minh tình thương”. Chân trời tình thương thực là vô biên: đó thực là cả thế giới!

”Dám yêu thương” theo gương các thánh

Hỡi những người trẻ thân mến, cha muốn mời gọi các con hãy ”dám yêu”, nghĩa là không mong ước gì cho cuộc sống của các con ngoài một tình yêu mạnh mẽ và tươi đẹp, có khả năng biến trọn cuộc sống thành một sự thực hiện vui tươi sự hiến thân chính mình cho Thiên Chúa và anh chị em, noi gương Đấng, nhờ tình yêu, đã mãi mãi chiến thắng oán thù và sự chết (cf Kh 5,13). Tình yêu là sức mạnh duy nhất có khả năng thay đổi tâm hồn con người và toàn thể nhân loại, làm cho những quan hệ giữa người nam và người nữ, giữa giàu và nghèo, giữa các nền văn hóa và văn minh được thêm kết quả phong phú. Điều này chứng tỏ rằng cuộc sống của các thánh, vốn là những bạn hữu chân thật của Thiên Chúa, chính là máng chuyển và là phản ánh tình yêu nguyên thủy của Chúa. Các con hãy dấn thân tìm biết các thánh nhiều hơn, phó thác cho sự chuyển cầu của ngài, hãy tìm cách sống như các thánh. Ở đây cha chỉ muốn trưng dẫn Mẹ Têrêsa, người đã mau lẹ đáp lại tiếng kêu ”Ta khát” của Chúa Kitô, tiếng kêu đã đánh động Mẹ một cách sâu xa, Mẹ bắt đầu thu thập những người sắp trên trong các đường phố ở Calcutta, Ấn độ. Từ đó, ước muốn duy nhất trong cuộc đời Mẹ là làm sao đáp lại cơn khát tình yêu của Chúa Giêsu, không phải bằng lời nói, nhưng bằng những hành vi cụ thể, nhận ra Chúa nơi khuôn mặt tiều tụy đang khao khát tình thương, nơi khuôn mặt những người nghèo khổ nhất” Chân phước Têrêsa đã thực hành lời Chúa dạy: ”Mỗi khi các con làm những điều này cho một trong những anh em bé mọn của Thầy đây, tức là các con làm cho Thầy” (cf Mt 25,40). Và sứ điệp của vị chứng nhân khiêm hạ này của tình yêu Chúa đã lan rộng trên toàn thế giới.

Bí quyết tình yêu

Các bạn thân mến, mỗi người chúng ta đều được Chúa ban cho đạt tới cùng một mức độ tình yêu, nhưng với điều kiện là phải cậy nhờ đến sự nâng đỡ không thể thiếu được của ơn thánh Chúa. Chỉ nhờ Chúa giúp, chúng ta mới có thể tránh được thái độ cam chịu trước những nghĩa vụ hết sức lớn lao phải chu toàn và Chúa ban cho chúng ta lòng can đảm thực hiện những điều không thể tưởng tượng nổi theo sức loài người. Sự tiếp xúc với Chúa trong kinh nguyện, giúp chúng ta khiêm tốn, nhớ rằng chúng ta chỉ là ”những đầy tớ vô dụng” (cf Lc 17,10). Nhất là Thánh Lễ là trường học lớn dạy tình yêu. Khi ta thường xuyên tham dự thánh lễ với lòng sốt sắng, khi chúng ta thờ lạy Chúa Giêsu lâu dài trong Thánh Thể, thì càng dễ hiểu chiều dài, chiều rộng, chiều cao và chiều sâu của tình yêu Chúa, vượt lên trên mọi sự hiểu biết (cf Eph 3,17-18). Rồi khi chia sẻ Bánh Thánh Thể với anh chị em trong cộng đoàn, chúng ta được thúc đẩy ”mau mắn” biểu lộ tình yêu Chúa Kitô qua việc quảng đại phục vụ anh chị em, như Đức Mẹ đã làm với bà Elisabeth.

Hướng về cuộc gặp gỡ ở Sydney

Về vấn đề này, lời nhắn nhủ của thánh Gioan Tông Đồ thật là sáng tỏ: ”Hỡi các con nhỏ, chúng ta đừng yêu mến bằng lời nói, bằng miệng lưỡi, nhưng bằng hành động và trong sự thật. Qua điều đó chúng ta biết mình sinh ra bởi sự thật” (1 Ga 3,18-19). Hỡi những người trẻ thân mấn, với tinh thần ấy, cha mời gọi các con hãy cử hành Ngày Quốc tế giới trẻ sắp tới cùng với các GM của các con trong các giáo phận liên hệ. Đây là một giai đoạn quan trọng để tiến về cuộc gặp gỡ giới trẻ quốc tế ở thành phố Sydney với chủ đề ”Các con hãy nhận sức mạnh từ Thánh Linh Đấng ngự xuống trên các con và các con sẽ là chứng nhân của Thầy” (TĐCV 1,18). Xin Mẹ Maria, Mẹ Chúa Kitô và Mẹ Giáo Hội, giúp các con làm vang dội khắp nơi tiếng kêu đã thay đổi thế giới: ”Thiên Chúa là tình yêu!”. Cha tháp tùng các con trong kinh nguyện và cha thành tâm ban phép lành cho các con.

Vatican ngày 27 tháng giêng năm 2007

Biển Đức 16, Giáo Hoàng

(Lm. G. Trần Đức Anh OP,
Đài Vatican, chuyển ý)

 



Botschaft von Papst Benedikt XVI. zum XXII. Weltjugendtag
Palmsonntag, 1. April 2007

„Wie ich euch geliebt habe,
so sollt auch ihr einander lieben“

(Joh 13:34)


Liebe Jugendliche,

anlässlich des XXII. Weltjungendtages, der am kommenden Palmsonntag in den Diözesen gefeiert wird, möchte ich Euch zur Meditation diese Worte Jesu vorschlagen: „Wie ich euch geliebt habe, so sollt auch ihr einander lieben“ (Joh 13,34).

Ist es möglich zu lieben?

Jeder Mensch verspürt den Wunsch, zu lieben und geliebt zu werden. Und dennoch: Wie schwierig ist es zu lieben; wie viele Irrtümer und Fehlschläge sind bei der Liebe zu verzeichnen! Manch einer kommt sogar dazu, daran zu zweifeln, dass die Liebe möglich ist. Wenn aber emotionale Mängel oder Enttäuschungen im Gefühlsleben auch daran denken lassen, dass Liebe eine Utopie ist, ein unerreichbarer Traum – darf man deshalb resignieren? Nein! Die Liebe ist möglich, und Ziel dieser meiner Botschaft ist es, einen Beitrag zu leisten, damit in jedem von Euch, die Ihr die Zukunft und die Hoffnung der Menschheit seid, das Vertrauen in die wahre, treue und starke Liebe neu geweckt wird – eine Liebe, die Frieden und Freude hervorbringt; eine Liebe, die die Menschen zusammenschweißt, so dass sie sich in gegenseitiger Achtung frei fühlen. Lasst uns also gemeinsam die drei Stationen des Weges hin zur „Entdeckung“ der Liebe beschreiten.

Gott, Quelle der Liebe

Die erste Station betrifft die Quelle der wahren Liebe. Es gibt nur eine einzige Quelle der Liebe, und das ist Gott. Der heilige Johannes macht dies deutlich, wenn er erklärt, dass Gott „die Liebe“ ist (1 Joh 4,8.16). Nun will er nicht nur sagen, dass Gott uns liebt, sondern dass das Sein Gottes selbst Liebe ist. Wir stehen hier vor der hellsten Offenbarung der Quelle der Liebe, die das Geheimnis der Dreifaltigkeit ausmacht: Im einen und dreifaltigen Gott findet zwischen den Personen des Vaters und des Sohnes ein ewiger Austausch der Liebe statt; und diese Liebe ist keine Energie oder ein Gefühl, sondern eine Person: der Heilige Geist.

Das Kreuz Christi offenbart die Liebe Gottes in Fülle

Wie offenbart sich uns Gott-Liebe? Wir sind hier an der zweiten Station unseres Weges angelangt. Auch wenn es schon in der Schöpfung deutliche Spuren der göttlichen Liebe gibt, so geschah die volle Offenbarung des innersten Geheimnisses Gottes in der Fleischwerdung, als Gott selbst Mensch wurde. In Christus, wahrer Gott und wahrer Mensch, haben wir die Liebe in ihrer ganzen Tragweite kennen gelernt. In der Tat, so habe ich in der Enzyklika Deus caritas est geschrieben, sind „das eigentlich Neue des Neuen Testaments (…) nicht neue Ideen, sondern die Gestalt Christi selber, der den Gedanken Fleisch und Blut, einen unerhörten Realismus gibt“ (12).

Die Offenbarung der göttlichen Liebe ist total und vollkommen am Kreuz, wo – wie der heilige Paulus sagt – „Gott aber (…) seine Liebe zu uns darin erwiesen (hat), dass Christus für uns gestorben ist, als wir noch Sünder waren“ (Röm 5,8). Jeder von uns kann somit wahrhaft sagen: „Christus hat mich geliebt und sich für mich hingegeben“ (vgl. Eph 5,2).

Insofern es durch sein Blut erlöst wurde, ist kein menschliches Leben unnütz oder von geringem Wert, da wir alle persönlich von ihm mit einer leidenschaftlichen und treuen Liebe geliebt werden, einer Liebe ohne Grenzen. Das Kreuz – Irrsinn für die Welt, Skandal für viele Gläubige – ist hingegen „Weisheit Gottes“ für all diejenigen, die sich in den Tiefen des eigenen Seins berühren lassen, „denn das Törichte an Gott ist weiser als die Menschen und das Schwache an Gott ist stärker als die Menschen“ (vgl. 1 Kor 1,24-25). Ja, mehr noch: Der Gekreuzigte, der nach der Auferstehung die Male seines Leidens für immer trägt, lässt die „Täuschungen“ und Lügen in Bezug auf Gott, die im Gewand von Gewalt, Rache und Abweisung daherkommen, offenbar werden. Christus ist das Lamm Gottes, das die Sünde der Welt auf sich nimmt und den Hass aus dem Herzen des Menschen vertreibt. Das ist die wahre „Revolution“, die er bringt: Liebe.

Den Nächsten lieben wie Christus uns liebt

So sind wir bei der dritten Station unserer Überlegung angekommen. Am Kreuz ruft Christus: „Mich dürstet“ (Joh 19,28). So offenbart er den brennenden Durst danach, zu lieben und geliebt zu werden – von einem jeden von uns. Nur wenn es uns gelingt, die Tiefe und Intensität dieses Geheimnisses zu erfassen, wird uns die Notwendigkeit und die Dringlichkeit klar, ihn unsererseits zu lieben wie er uns geliebt hat. Das bringt die Bemühung mit sich, getragen von Seiner Liebe auch das eigene Leben für die Brüder hinzugeben, falls es notwendig sein sollte. Schon im Alten Testament hat Gott gesagt: „Du sollst deinen Nächsten lieben wie dich selbst“ (Lev 19,18). Die Neuheit Christi aber besteht in der Tatsache, dass „wie er lieben“ heißt: alle lieben, ohne Unterschied; auch die Feinde, „bis zur Vollendung“ (vgl Joh 13,1).

Zeugen der Liebe Christi

Jetzt möchte ich bei drei Bereichen des alltäglichen Lebens innehalten, in denen Ihr, liebe Jugendlichen, besonders aufgerufen seid, die Liebe Gottes offenbar werden zu lassen.

Der erste Bereich ist die Kirche, die unsere geistliche Familie ist und sich aus allen Jüngern Christi zusammensetzt. Nährt eingedenk seiner Worte: „Daran werden alle erkennen, dass ihr meine Jünger seid: wenn ihr einander liebt“ (Joh 13,35), mit Eurem Enthusiasmus und mit Eurer Liebe die Tätigkeiten der Pfarreien, der Gemeinschaften, der kirchlichen Bewegungen und der Jugendgruppen, an denen Ihr teilnehmt. Sorgt Euch darum, das Wohl des anderen zu suchen, in Treue zu den eingegangenen Verpflichtungen. Zögert nicht, mit Freude auf einige Eurer Vergnügungen zu verzichten. Nehmt frohen Herzens die notwendigen Opfer auf Euch. Bezeugt Eure treue Liebe zu Jesus, indem Ihr sein Evangelium besonders unter Euren Altergenossen verkündigt.

Sich auf die Zukunft vorbereiten

Der zweite Bereich, in dem Ihr dazu berufen seid, die Liebe zum Ausdruck zu bringen und in ihr zu wachsen, ist Eure Vorbereitung auf die Zukunft, die Euch erwartet. Wenn Ihr verlobt seid, hat Gott einen liebevollen Plan für Eure Zukunft als Ehepaar und Familie, und deshalb ist es so wesentlich, dass Ihr ihn mit Hilfe der Kirche entdeckt, frei vom verbreiteten Vorurteil, dass das Christentum mit seinen Geboten und Verboten der Freude der Liebe Hindernisse in den Weg lege und im besonderen verhindere, jenes Glück zu genießen, das Mann und Frau in ihrer gegenseitigen Liebe suchen.

Die Liebe des Mannes und der Frau steht am Ursprung der menschlichen Familie, und das aus Mann und Frau gebildete Paar hat seinen Grund im ursprünglichen Plan Gottes (vgl. Gen 2,18-25).

Zu lernen, sich wie ein Paar zu lieben, ist ein wunderbarer Weg, der nichtsdestoweniger eine anspruchsvolle Lehrzeit erfordert. Die Verlobungszeit ist grundlegend für den Aufbau des Paares; sie ist eine Zeit der Erwartung und der Vorbereitung, die in der Keuschheit der Gesten und der Worte zu leben ist. Dies gestattet es, in der Liebe, in der Fürsorge und in der Aufmerksamkeit dem anderen gegenüber zu reifen; es hilft, Selbstbeherrschung zu üben und die Achtung vor dem anderen zu entwickeln.

All dies sind Kennzeichen der wahren Liebe, die an erster Stelle weder die eigene Befriedigung noch das eigene Wohlergehen sucht. Bittet im gemeinsamen Gebet den Herrn darum, dass er Eure Liebe behüte und vermehre und sie von jeglichem Egoismus reinige. Zögert nicht, dem Ruf des Herrn großherzig zu folgen, denn die christliche Ehe ist eine wahre Berufung in der Kirche.

Liebe jungen Männer und Frauen, seid gleichermaßen bereit, Ja zu sagen, wenn Gott Euch ruft, ihm auf dem Weg des Priestertums oder des geweihten Lebens nachzufolgen. Euer Vorbild wird vielen anderen Eurer Altersgenossen, die auf der Suche nach dem wahren Glück sind, zur Ermutigung gereichen.

In der Liebe wachsen – jeden Tag

Der dritte Bereich des Einsatzes, den die Liebe mit sich bringt, ist der des alltäglichen Lebens mit seinen mannigfaltigen Beziehungen. Ich beziehe mich insbesondere auf die Familie, die Schule, die Arbeit und die Freizeit.

Liebe Jugendliche, pflegt Eure Talente nicht nur, um einen sozialen Status zu erobern, sondern auch, um den anderen beim „Wachsen“ zu helfen. Entwickelt Eure Fähigkeiten nicht nur, um „konkurrenzfähiger “ und „produktiver“ zu werden, sondern um „Zeugen der Nächstenliebe“ zu sein.

Verbindet mit der Berufsausbildung die Bemühung, religiöse Kenntnisse zu erwerben, die nützlich sind, um Eure Sendung auf verantwortliche Weise verwirklichen zu können. Ich lade Euch insbesondere dazu ein, die Gesellschaftslehre der Kirche zu vertiefen, damit ihre Prinzipien Euer Handeln in der Welt inspirieren und erleuchten.

Der Heilige Geist mache Euch erfindungsreich in der Nächstenliebe, standhaft in den Aufgaben, die Ihr übernehmt, und kühn in Euren Initiativen, damit Ihr Euren Beitrag für die Errichtung der „Zivilisation der Liebe“ leisten könnt. Der Horizont der Liebe ist wirklich grenzenlos; er ist die ganze Welt!

Dem Beispiel der Heiligen folgend „die Liebe wagen“

Liebe Jugendliche, ich möchte Euch dazu einladen, „die Liebe zu wagen“; das heißt, nicht weniger für Euer Leben zu ersehnen als eine starke und schöne Liebe, die fähig ist, das ganze Dasein zu einer freudigen Verwirklichung der Gabe Eurer selbst an Gott und die Brüder zu machen, in Nachahmung dessen, der durch seine Liebe für immer den Hass und den Tod besiegt hat (vgl. Offb 5,13).

Die Liebe ist die einzige Kraft, die imstande ist, die Herzen der Menschen und der ganzen Menschheit zu wandeln und die Beziehungen zwischen Männern und Frauen, zwischen Reich und Arm, zwischen Kulturen und Zivilisationen nutzbringend zu machen. Davon legt das Leben der Heiligen Zeugnis ab, die als wahre Freunde Gottes Kanal und Abglanz dieser ursprünglichen Liebe sind. Bemüht Euch darum, sie besser kennen zu lernen; vertraut Euch ihrer Fürsprache an und versucht, wie sie zu leben.

Ich begnüge mich damit, Mutter Teresa zu zitieren: Weil sie auf den Ruf Christi „Mich dürstet!“– einen Schrei, der sie zutiefst bewegte – prompt antworten wollte, begann sie, die Todgeweihten auf den Straßen Kalkuttas in Indien aufzulesen. Von da an bestand die einzige Sehnsucht ihres Lebens darin, den Durst Jesu nach Liebe zu löschen – nicht mit Worten, sondern mit konkreten Handlungen, wobei sie dessen entstelltes, nach Liebe dürstendes Antlitz im Gesicht der Ärmsten unter den Armen erkannte. Die selige Teresa setzte die Lehre des Herrn in die Praxis um: „Was ihr für einen meiner geringsten Brüder getan habt, das habt ihr mir getan“ (vgl. Mt 25,40). Und die Botschaft dieser demütigen Zeugin der göttlichen Liebe hat sich in der ganzen Welt verbreitet.

Das Geheimnis der Liebe

Einem jeden von uns ist es gegeben, denselben Grad an Liebe zu erreichen – aber nur, wenn wir die unverzichtbare Hilfe der göttlichen Gnade in Anspruch nehmen. Nur die Hilfe des Herrn erlaubt es uns nämlich, angesichts der gewaltigen Größe der zu erledigenden Aufgabe nicht der Resignation zu erliegen, und nur sie verleiht uns den Mut, das zu verwirklichen, was nach menschlichem Ermessen undenkbar ist.

Der Kontakt mit dem Herrn im Gebet lässt uns demütig bleiben und erinnert uns daran, dass wir „unnütze Sklaven“ sind (vgl. Lk 17,10). Vor allem die Eucharistie ist die große Schule der Liebe. Nimmt man regelmäßig und mit Ehrfurcht an der Heiligen Messe teil, verbringt man in Gesellschaft mit dem eucharistischen Jesus lange Pausen der Anbetung, so ist es leichter, die Länge, Breite, Höhe und Tiefe seiner Liebe zu begreifen, die jede Erkenntnis übersteigt (vgl. Eph 3,17-18). Durch das Teilen des eucharistischen Brotes mit den Brüdern der kirchlichen Gemeinschaft wird man dann dazu angetrieben, die Liebe Christi „mit Schnelligkeit“, wie es die Jungfrau im Fall von Elisabeth getan hat, in einen großherzigen Dienst an den Brüdern zu übersetzen.

Unterwegs zur Begegnung in Sydney

Erhellend ist diesbezüglich die Ermahnung des Apostels Johannes: „Meine Kinder, wir wollen nicht mit Wort und Zunge lieben, sondern in Tat und Wahrheit. Daran werden wir erkennen, dass wir aus der Wahrheit sind“ (1 Joh 3,18-19).

Liebe Jugendliche, in diesem Geist lade ich Euch dazu ein, den nächsten Weltjugendtag zusammen mit Euren Bischöfen in Euren jeweiligen Diözesen zu begehen. Er wird eine wichtige Etappe unterwegs zur Begegnung in Sydney sein, deren Thema lautet: „Ihr werdet die Kraft des Heiligen Geistes empfangen, der auf euch herabkommen wird; und ihr werdet meine Zeugen sein“ (Apg 1,8).

Maria, die Mutter Christi und der Kirche, helfe Euch, überall den Ruf erschallen zu lassen, der die Welt verändert hat: „Gott ist die Liebe!“ Ich begleite Euch mit dem Gebet und segne Euch von Herzen.

Aus dem Vatikan, dem 27. Januar 2007

BENEDICTUS PP. XVI



Papal Message for 22nd Youth Day

"Just as I have loved you,
you also should love one another"

(Jn 13:34)

My dear young friends,

On the occasion of the 22nd World Youth Day that will be celebrated in the dioceses on Palm Sunday, I would like to propose for your meditation the words of Jesus: "Just as I have loved you, you also should love one another" (Jn 13:34)

Is it possible to love?

Everybody feels the longing to love and to be loved. Yet, how difficult it is to love, and how many mistakes and failures have to be reckoned with in love! There are those who even come to doubt that love is possible. But if emotional delusions or lack of affection can cause us to think that love is utopian, an impossible dream, should we then become resigned? No! Love is possible, and the purpose of my message is to help reawaken in each one of you -- you who are the future and hope of humanity --, trust in a love that is true, faithful and strong; a love that generates peace and joy; a love that binds people together and allows them to feel free in respect for one another. Let us now go on a journey together in three stages, as we embark on a "discovery" of love.

God, the source of love

The first stage concerns the source of true love. There is only one source, and that is God. Saint John makes this clear when he declares that "God is love" (1 Jn 4:8,16). He was not simply saying that God loves us, but that the very being of God is love. Here we find ourselves before the most dazzling revelation of the source of love, the mystery of the Trinity: in God, one and triune, there is an everlasting exchange of love between the persons of the Father and the Son, and this love is not an energy or a sentiment, but it is a person; it is the Holy Spirit.

The Cross of Christ fully reveals the love of God

How is God-Love revealed to us? We have now reached the second stage of our journey. Even though the signs of divine love are already clearly present in creation, the full revelation of the intimate mystery of God came to us through the Incarnation when God himself became man. In Christ, true God and true Man, we have come to know love in all its magnitude. In fact, as I wrote in the Encyclical Deus caritas est, "the real novelty of the New Testament lies not so much in new ideas as in the figure of Christ himself, who gives flesh and blood to those concepts -- an unprecedented realism" (n. 12). The manifestation of divine love is total and perfect in the Cross where, we are told by Saint Paul, "God proves his love for us in that while we still were sinners Christ died for us" (Rm 5:8). Therefore, each one of us can truly say: "Christ loved me and gave himself up for me" (cf Eph 5:2). Redeemed by his blood, no human life is useless or of little value, because each of us is loved personally by Him with a passionate and faithful love, a love without limits. The Cross, -- for the world a folly, for many believers a scandal --, is in fact the "wisdom of God" for those who allow themselves to be touched right to the innermost depths of their being, "for God's foolishness is wiser than human wisdom, and God's weakness is stronger than human strength" (1 Cor 1:25). Moreover, the Crucifix, which after the Resurrection would carry forever the marks of his passion, exposes the "distortions" and lies about God that underlie violence, vengeance and exclusion. Christ is the Lamb of God who takes upon himself the sins of the world and eradicates hatred from the heart of humankind. This is the true "revolution" that He brings about: love.

Loving our neighbor as Christ loves us

Now we have arrived at the third stage of our reflection. Christ cried out from the Cross: "I am thirsty" (Jn 19:28). This shows us his burning thirst to love and to be loved by each one of us. It is only by coming to perceive the depth and intensity of such a mystery that we can realize the need and urgency to love him as He has loved us. This also entails the commitment to even give our lives, if necessary, for our brothers and sisters sustained by love for Him. God had already said in the Old Testament: "You shall love your neighbor as yourself" (Lev 19:18), but the innovation introduced by Christ is the fact that to love as he loves us means loving everyone without distinction, even our enemies, "to the end" (cf Jn 13:1)

Witnesses to the love of Christ

I would like to linger for a moment on three areas of daily life where you, my dear young friends, are particularly called to demonstrate the love of God. The first area is the Church, our spiritual family, made up of all the disciples of Christ. Mindful of his words: "By this everyone will know that you are my disciples, if you have love for one another" (Jn 13:35), you should stimulate, with your enthusiasm and charity, the activities of the parishes, the communities, the ecclesial movements and the youth groups to which you belong. Be attentive in your concern for the welfare of others, faithful to the commitments you have made. Do not hesitate to joyfully abstain from some of your entertainments; cheerfully accept the necessary sacrifices; testify to your faithful love for Jesus by proclaiming his Gospel, especially among young people of your age.

Preparing for the future

The second area, where you are called to express your love and grow in it, is your preparation for the future that awaits you. If you are engaged to be married, God has a project of love for your future as a couple and as a family. Therefore, it is essential that you discover it with the help of the Church, free from the common prejudice that says that Christianity with its commandments and prohibitions places obstacles to the joy of love and impedes you from fully enjoying the happiness that a man and woman seek in their reciprocal love. The love of a man and woman is at the origin of the human family and the couple formed by a man and a woman has its foundation in God's original plan (cf Gen 2:18-25). Learning to love each other as a couple is a wonderful journey, yet it requires a demanding "apprenticeship". The period of engagement, very necessary in order to form a couple, is a time of expectation and preparation that needs to be lived in purity of gesture and words. It allows you to mature in love, in concern and in attention for each other; it helps you to practice self-control and to develop your respect for each other. These are the characteristics of true love that does not place emphasis on seeking its own satisfaction or its own welfare. In your prayer together, ask the Lord to watch over and increase your love and to purify it of all selfishness. Do not hesitate to respond generously to the Lord's call, for Christian matrimony is truly and wholly a vocation in the Church. Likewise, dear young men and women, be ready to say "yes" if God should call you to follow the path of ministerial priesthood or the consecrated life. Your example will be one of encouragement for many of your peers who are seeking true happiness.

Growing in love each day

The third area of commitment that comes with love is that of daily life with its multiple relationships. I am particularly referring to family, studies, work and free time. Dear young friends, cultivate your talents, not only to obtain a social position, but also to help others to "grow". Develop your capacities, not only in order to become more "competitive" and "productive", but to be "witnesses of charity". In addition to your professional training, also make an effort to acquire religious knowledge that will help you to carry out your mission in a responsible way. In particular, I invite you to carefully study the social doctrine of the Church so that its principles may inspire and guide your action in the world. May the Holy Spirit make you creative in charity, persevering in your commitments, and brave in your initiatives, so that you will be able to offer your contribution to the building up of the "civilization of love". The horizon of love is truly boundless: it is the whole world!

"Dare to love" by following the example of the saints

My dear young friends, I want to invite you to "dare to love". Do not desire anything less for your life than a love that is strong and beautiful and that is capable of making the whole of your existence a joyful undertaking of giving yourselves as a gift to God and your brothers and sisters, in imitation of the One who vanquished hatred and death forever through love (cf Rev 5:13). Love is the only force capable of changing the heart of the human person and of all humanity, by making fruitful the relations between men and women, between rich and poor, between cultures and civilizations. This is shown to us in the lives of the saints. They are true friends of God who channel and reflect this very first love. Try to know them better, entrust yourselves to their intercession, and strive to live as they did. I shall just mention Mother Teresa. In order to respond instantly to the cry of Jesus, "I thirst", a cry that had touched her deeply, she began to take in the people who were dying on the streets of Calcutta in India. From that time onward, the only desire of her life was to quench the thirst of love felt by Jesus, not with words, but with concrete action by recognizing his disfigured countenance thirsting for love in the faces of the poorest of the poor. Blessed Teresa put the teachings of the Lord into practice: "Just as you did it to one of the least of these who are members of my family, you did it to me" (Mt 25:40). The message of this humble witness of divine love has spread around the whole world.

The secret of love

Each one of us, my dear friends, has been given the possibility of reaching this same level of love, but only by having recourse to the indispensable support of divine Grace. Only the Lord's help will allow us to keep away from resignation when faced with the enormity of the task to be undertaken. It instills in us the courage to accomplish that which is humanly inconceivable. Contact with the Lord in prayer grounds us in humility and reminds us that we are "unworthy servants" (cf Lk 17:10). Above all, the Eucharist is the great school of love. When we participate regularly and with devotion in Holy Mass, when we spend a sustained time of adoration in the presence of Jesus in the Eucharist, it is easier to understand the length, breadth, height and depth of his love that goes beyond all knowledge (cf Eph 3:17-18). By sharing the Eucharistic Bread with our brothers and sisters of the Church community, we feel compelled, like Our Lady with Elizabeth, to render "in haste" the love of Christ into generous service towards our brothers and sisters.

Towards the encounter in Sydney

On this subject, the recommendation of the apostle John is illuminating: "Little children, let us love, not in word or speech, but in truth and action. And by this we will know that we are from the truth" (1 Jn 3:18-19). Dear young people, it is in this spirit that I invite you to experience the next World Youth Day together with your bishops in your respective dioceses. This will be an important stage on the way to the meeting in Sydney where the theme will be: "You will receive power when the Holy Spirit has come upon you; and you will be my witnesses" (Acts 1:8). May Mary, the Mother of Christ and of the Church, help you to let that cry ring out everywhere, the cry that has changed the world: "God is love!" I am together with you all in prayer and extend to you my heartfelt blessing.


From the Vatican, 27 January 2007

BENEDICTUS PP. XVI

  
 
 
 
 
 
 
 
 
Trang in (Printversion)
 
Tiếng Việt:
Sứ Điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Giới Trẻ 2007
  
Auf Deutsch:
Botschaft von Papst Benedikt XVI. zum XXII. Weltjugendtag
  

In English:
Papal Message for 22nd Youth Day

 
 
Tiếng Việt:
Sứ Điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Giới Trẻ 2007
  
Auf Deutsch:
Botschaft von Papst Benedikt XVI. zum XXII. Weltjugendtag
  

In English:
Papal Message for 22nd Youth Day

 
 
Tiếng Việt:
Sứ Điệp của ĐGH Bênêđictô XVI nhân Ngày Giới Trẻ 2007
  
Auf Deutsch:
Botschaft von Papst Benedikt XVI. zum XXII. Weltjugendtag
  

In English:
Papal Message for 22nd Youth Day

 
 
nach oben (top)
 
 Trang Trung Ương (Official Website): www.wjt2005.de    
 Trung Tâm Mục Vụ Borsum © (Impressum)