| (Trong ngày
an táng ĐGH Gioan Phaolô II, thứ sáu, 8.4.2005)
Đức quốc - 08.4.2005 - Tất cả
báo chí và truyền thanh truyền hình cũng như qua phương
tiện Internet hiện đại đã đưa tin tức hằng phút hằng giờ
không ngừng từ giáo đô Rôma trong những ngày vừa qua. Không
những thế mọi nơi khắp năm châu bốn bể đều tưởng nhớ đến
người quá cố: Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Các nhà chính
trị đều kính cẩn vinh danh Ngài từ nước giàu có văn minh
cho đến các nước nghèo khổ. Các nhà tôn giáo khác cũng dùng
những danh từ đẹp nhất để ca tụng Ngài. Các nhà chính trị
đủ mọi khuynh hướng đều kính trọng Ngài. Nhiều người đã
nhỏ lệ thương tiếc, hằng triệu người đứng xếp hàng cả ngày
đêm để được vào viếng thi hài ĐGH chỉ trong khoẳng khắc
vài giây để nhìn mặt từ giã Ngài. Thành phố Rôma đã quá
tải không còn sức và phương tiện đón nhận khách hành hương
khoảng 4 triệu người đến viếng ĐGH Gioan Phaolô II.
Một điều chưa có xảy ra trong lịch sử nhân
loại, trong lịch sử Giáo hội, nhất là đối với một cụ già
đã 84 tuổi qua đời: khoảng 200 vị nguyên thủ quốc gia, vua
chúa, nữ hoàng, những vị đại diện các tôn giáo lớn tới tham
dự tiễn đưa ĐGH Gioan Phaolô II đến phần mộ cuối cùng, một
kỷ lục chưa từng có trong một đám tang với 4 triệu người
trực tiếp tham dự và hơn 2 tỷ người theo dõi bằng truyền
hình. Lần đầu tiên 3 vị tổng thống Hoa Kỳ cùng có mặt kính
cẩn và quỳ trước thi hài của một người quá cố.
Tất cả những điều kể trên chính là những
hoa trái mà Đức Giáo Hoàng đã sống và đã làm cho nhân loại,
cho Giáo Hội. Ngài đã trao tặng cho chúng ta cả con người
của ĐGH Gioan Phaolô II, cả sức lực, cả trí khôn và cả con
tim của Ngài nữa. Cố gắng với tất cả sức lực Ngài đã dùng
- trước 3 ngày qua đời - bằng cách hiện diện tại cánh cửa
sổ thư phòng trong giây phút ngắn ngủi đưa cánh tay phải
yếu ớt lên cao giã từ nhân loại. Đến khi nhẳm mắt xuôi tay
trong di chúc không hề có một chút của cải riêng tư, trái
lại trao cả một kho tàng tinh thần vô giá cho nhân loại:
„hãy thiết lập sự hòa giải và kiến tạo hòa bình.“
Trong những ngày qua thế giới đã đón nhận
một làn sóng mạnh, một dòng điện đến tận từng người, từng
gia đình, từng quốc gia. Một làn sóng biết ơn, an bình,
bất bạo động... chỉ vì một cụ già đã qua đời. Có nhiều quốc
gia treo cờ rũ trong 3 ngày để tưởng nhớ ĐGH. Hai triệu
người „diễn hành tạ ơn“ thầm lặng ban đêm tại thành phố
Krakau - nơi ĐGH làm giám mục - để hồi tưởng về Ngài và
dâng thánh lễ ngoài cánh đồng lớn đúng vào lúc 21g37, là
giờ Ngài qua đời tại Rôma. Sau đó họ ở lại canh thức cầu
nguyện suốt đêm bên ngọn nến. Hằng chục ngàn bạn trẻ ngủ
ngay bên viả hè Rôma trong đêm lạnh lẽo với niềm hy vọng
sáng mai có chỗ vào tham dự thánh lễ. Chắc chắn phải có
nguyên nhân cho những việc được xảy ra tường tận truớc mắt
chúng ta như thế. Đó chính là đấng kế vị Thánh Phêrô đã
cai quản Giáo Hội trong 26 năm nay với phương châm: „Các
con đừng sợ! Hãy mở cánh cửa cho Chúa Kitô!“
ĐGH Gioan Phaolô II đã mở rộng cánh cửa
để đến với nhân loại, với 104 quốc gia, với những người
nghèo khổ tại Kalkutta, đến trại tù để tha thứ cho chính
người muốn giết mình, nhất là mở cánh cửa hòa giải giữa
các tôn giáo, giữa các quốc gia và quan trọng hơn hết là
mở ngay cánh cửa Hội Thánh để xin lỗi cho những lỗi lầm
quá khứ - vì vô tình hay cố ý - do Giáo Hội, do hàng giáo
sĩ, do người giáo dân nhân danh Chúa Kitô đã bất công gây
ra.
Đối với tôi Ngài quá vĩ đại, Ngài là kim
chỉ nam, Ngài là cục nam châm, Ngài sẽ là điểm tựa cho cuộc
đời của tôi. Tôi không còn buồn vì mất Ngài, nhưng trái
lại tạ ơn Thiên Chúa đã cho tôi được sống trong thời đại
này, được chứng kiến „hiện tượng Gioan Phaolô II“, được
nghe trực tiếp những lời giảng dạy, được hội kiến bắt tay
Ngài, được vui mừng gào thét tên „Giovanni Paolo“ tại mỗi
Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới. Tạ ơn Thiên Chúa đã trao tặng
Karol Josef Wojtyla cho chúng con, đó là một hồng ân cho
nhân loại và cho riêng chính con nữa.
„Xin Thiên Chúa thưởng công bội hậu
cho Cha Chung Gioan Phaolô II trên thiên quốc.“ |